12 March 2009
Chữ e tôi đề cập trong bài viết này là những chữ e viết tắt của e – ethics, e – environment và e – electronic.Đây không phải là một chủ đề mới mẻ trên thế giới nhưng đối với các doanh nghiệp Việt Nam, các chữ e này chưa được quan tâm một cách đúng mực. Sở dĩ chúng ta chưa xây dựng được một thương hiệu mang đẳng cấp quốc tế cũng chính vì 3 chữ e này.
Nhiều người thường nhìn vào các tập đoàn lớn và cho rằng họ phát triển tốt vì họ… lớn. Nhưng thực sự không hoàn toàn là như vậy. Các công ty này lớn nhưng họ biết cách phát triển một cách bền vững và luôn chú ý đến 3 chữ E này.
Chữ E đầu tiên mà tôi muốn đề cập tới là chữ E – Environment, thương hiệu thân thiện môi trường. Đây là một vấn đề nóng trên thế giới mà mọi người đều quan tâm. Kinh tế thế giới đang đi theo xu hướng thân thiện với môi trường. Những sản phẩm gây ô nhiễm môi trường đều đang bị các nước phát triển tẩy chay.
Ví dụ gần đây nhất là yêu cầu châu Âu: EuP Ẻnegy using product, theo như yêu cầu này thì tất cả các thiết bị điện và điện tử nhập vào thị trường châu Âu sẽ phải khai báo carbon footprint (lượng CO2 thải ra môi trường). Như vậy, trong số các tiêu chí lựa chọn của sản phẩm của người tiêu dùng châu Âu sẽ là sản phẩm thân thiện với môi trường. Và tên tuổi của một thương hiệu sẽ gắn liền với một biểu tượng của môi trường.
Riêng Việt Nam, vấn đề thân thiện với môi trường hầu như đang bỏ ngỏ. Mặc dù chính phủ cũng có luật về môi trường, nhưng việc theo dõi, xử lý các doanh nghiệp vi phạm còn hạn chế. Điều dễ hiểu là việc bảo vệ môi trường phải bắt đầu bằng sự tự giác của doanh nghiệp.
Tuy nhiên cũng phải nói thêm là hiện nay về việc quản lý sản phẩm ở Việt Nam chúng ta chưa có các cơ quan cấp giải thưởng về môi trường hay chứng nhận sản phẩm thân thiện với môi trường. Tôi chỉ cảm thấy nực cười khi thấy cảnh nhiều chủ doanh nghiệp hàng tháng vẫn cúng kiếng góp tiền xây chùa đầy đủ nhưng doanh nghiệp của mình thì hàng ngày thải ra môi trường hàng tấn chất độc hại gây nguy hiểm cho những người xung quanh.
Chữ E thứ hai tôi muốn trình bày cho các bạn là E – Electronic, thương hiệu điện tử. Thời gian vừa rồi khi giảng dạy một số khóa học ở trung tâm đào tạo B.O.M (bom.vn) tôi nhận ra một điều năng lực CNTT của các doanh nghiệp Việt Nam là rất kém.
Nhiều chủ doanh nghiệp, ngoài việc sử dụng Word, Excel, và Email, hoàn toàn không biết gì về các ứng dụng khác mặc dù trên thế giới có nhiều công cụ mã nguồn mở miễn phí và hoàn toàn thích hợp cho doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Trên thế giới, hàng ngàn phần mềm mã nguồn mở và miễn phí đang được phát triển hàng ngày, nhưng hiếm có doanh nghiệp nào tận dụng các phần mềm này như là một công cụ để quản lý doanh nghiệp và phát triển thương hiệu.
Một trang web nho nhỏ có đầy đủ các chức năng và kể cả thương mại điện tử chỉ tốn khoảng 750 ngàn đồng cho một năm nhưng lại có thể làm cho nhiều người biết đến sản phẩm của mình. Số lượng công dân mạng đang tăng lên và các doanh nghiệp không có mặt sẽ mất đi tên tuổi và thị phần rất lớn.
Lấy ví dụ, tôi cần thông tin về một sản phẩm hoặc hướng dẫn sử dụng… tôi chỉ cần “google” một cái là có thể biết được tất cả các thông tin liên quan đến sản phẩm và các ý kiến của cộng đồng dân cư mạng. Như vậy, nếu các doanh nghiệp có sản phẩm tốt vẫn mất đi thị phần, và thương hiệu nếu không đưa được hình ảnh của mình.
Chữ E cuối cùng mà tôi đề cập là E – Ethics, đạo đức của một thương hiệu. Đây có lẽ là chuyện xưa như trái đất nhưng lại được chú ý hàng ngày hàng giờ. Tôi xin phép tách vấn đề môi trường ở trên ra ngoài phạm trù đạo đức.
Lý do là vấn đề môi trường trước đây thường được hiểu là môi trường chung mọi người đang sống, hay là môi trường cục bộ (local) có nghĩa là nếu tôi làm việc ở nơi đó nhưng tôi lại sống ở nơi khác thì chẳng cần phải quan tâm làm gì. Nhưng thực tế, môi trường sống là của chung và tất cả chúng ta đang gánh chịu hiện tượng trái đất ấm dần lên. Do đó, tôi không liệt kê môi trường vào phạm trù đạo đức nữa.
Quay lại vấn đề về đạo đức, ngoài chuyện sản xuất ra các sản phẩm tốt, người ta cần phải cạnh tranh một cách lành mạnh. Thương hiệu là cái luôn gắn liền với một hình tượng có thể tốt hoặc có thể xấu. Lòng tin của người tiêu dùng luôn là chìa khóa lớn nhất để dẫn tới thành công. Khi xảy ra sự cố, phải biết giải quyết hợp tình hợp lý chứ không phải là cãi chày cãi cối.
Sản phẩm của chúng ta kém chất lượng thì phải biết cố gắng làm tốt hơn thay vì biện minh điều này điều nọ. Vấn đề đạo đức cũng là sự biết người biết ta trong kinh doanh. Một thương hiệu nổi tiếng luôn nhận được lòng tin của người dân và ngược lại nếu mất đi lòng tin này, thương hiệu sẽ về đâu??
Chữ E đầu tiên mà tôi muốn đề cập tới là chữ E – Environment, thương hiệu thân thiện môi trường. Đây là một vấn đề nóng trên thế giới mà mọi người đều quan tâm. Kinh tế thế giới đang đi theo xu hướng thân thiện với môi trường. Những sản phẩm gây ô nhiễm môi trường đều đang bị các nước phát triển tẩy chay.
Ví dụ gần đây nhất là yêu cầu châu Âu: EuP Ẻnegy using product, theo như yêu cầu này thì tất cả các thiết bị điện và điện tử nhập vào thị trường châu Âu sẽ phải khai báo carbon footprint (lượng CO2 thải ra môi trường). Như vậy, trong số các tiêu chí lựa chọn của sản phẩm của người tiêu dùng châu Âu sẽ là sản phẩm thân thiện với môi trường. Và tên tuổi của một thương hiệu sẽ gắn liền với một biểu tượng của môi trường.
Riêng Việt Nam, vấn đề thân thiện với môi trường hầu như đang bỏ ngỏ. Mặc dù chính phủ cũng có luật về môi trường, nhưng việc theo dõi, xử lý các doanh nghiệp vi phạm còn hạn chế. Điều dễ hiểu là việc bảo vệ môi trường phải bắt đầu bằng sự tự giác của doanh nghiệp.
Tuy nhiên cũng phải nói thêm là hiện nay về việc quản lý sản phẩm ở Việt Nam chúng ta chưa có các cơ quan cấp giải thưởng về môi trường hay chứng nhận sản phẩm thân thiện với môi trường. Tôi chỉ cảm thấy nực cười khi thấy cảnh nhiều chủ doanh nghiệp hàng tháng vẫn cúng kiếng góp tiền xây chùa đầy đủ nhưng doanh nghiệp của mình thì hàng ngày thải ra môi trường hàng tấn chất độc hại gây nguy hiểm cho những người xung quanh.
Chữ E thứ hai tôi muốn trình bày cho các bạn là E – Electronic, thương hiệu điện tử. Thời gian vừa rồi khi giảng dạy một số khóa học ở trung tâm đào tạo B.O.M (bom.vn) tôi nhận ra một điều năng lực CNTT của các doanh nghiệp Việt Nam là rất kém.
Nhiều chủ doanh nghiệp, ngoài việc sử dụng Word, Excel, và Email, hoàn toàn không biết gì về các ứng dụng khác mặc dù trên thế giới có nhiều công cụ mã nguồn mở miễn phí và hoàn toàn thích hợp cho doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Trên thế giới, hàng ngàn phần mềm mã nguồn mở và miễn phí đang được phát triển hàng ngày, nhưng hiếm có doanh nghiệp nào tận dụng các phần mềm này như là một công cụ để quản lý doanh nghiệp và phát triển thương hiệu.
Một trang web nho nhỏ có đầy đủ các chức năng và kể cả thương mại điện tử chỉ tốn khoảng 750 ngàn đồng cho một năm nhưng lại có thể làm cho nhiều người biết đến sản phẩm của mình. Số lượng công dân mạng đang tăng lên và các doanh nghiệp không có mặt sẽ mất đi tên tuổi và thị phần rất lớn.
Lấy ví dụ, tôi cần thông tin về một sản phẩm hoặc hướng dẫn sử dụng… tôi chỉ cần “google” một cái là có thể biết được tất cả các thông tin liên quan đến sản phẩm và các ý kiến của cộng đồng dân cư mạng. Như vậy, nếu các doanh nghiệp có sản phẩm tốt vẫn mất đi thị phần, và thương hiệu nếu không đưa được hình ảnh của mình.
Chữ E cuối cùng mà tôi đề cập là E – Ethics, đạo đức của một thương hiệu. Đây có lẽ là chuyện xưa như trái đất nhưng lại được chú ý hàng ngày hàng giờ. Tôi xin phép tách vấn đề môi trường ở trên ra ngoài phạm trù đạo đức.
Lý do là vấn đề môi trường trước đây thường được hiểu là môi trường chung mọi người đang sống, hay là môi trường cục bộ (local) có nghĩa là nếu tôi làm việc ở nơi đó nhưng tôi lại sống ở nơi khác thì chẳng cần phải quan tâm làm gì. Nhưng thực tế, môi trường sống là của chung và tất cả chúng ta đang gánh chịu hiện tượng trái đất ấm dần lên. Do đó, tôi không liệt kê môi trường vào phạm trù đạo đức nữa.
Quay lại vấn đề về đạo đức, ngoài chuyện sản xuất ra các sản phẩm tốt, người ta cần phải cạnh tranh một cách lành mạnh. Thương hiệu là cái luôn gắn liền với một hình tượng có thể tốt hoặc có thể xấu. Lòng tin của người tiêu dùng luôn là chìa khóa lớn nhất để dẫn tới thành công. Khi xảy ra sự cố, phải biết giải quyết hợp tình hợp lý chứ không phải là cãi chày cãi cối.
Sản phẩm của chúng ta kém chất lượng thì phải biết cố gắng làm tốt hơn thay vì biện minh điều này điều nọ. Vấn đề đạo đức cũng là sự biết người biết ta trong kinh doanh. Một thương hiệu nổi tiếng luôn nhận được lòng tin của người dân và ngược lại nếu mất đi lòng tin này, thương hiệu sẽ về đâu??
| < Prev | Next > |
|---|
| Bài viết khác: |
|---|
|








